Những chuyện tẽn tò (phần hai)

June 4, 2009

Chuyện thứ hai,

New York thật kỳ cục, tháng 6 rồi mà vẫn lạnh, lò sưởi thì đã tắt từ thuở nào nên trong nhà lạnh hơn ngoài đường rất nhiều. Cả ngày cứ run rẩy vì lạnh.

Một hôm, sau khi chán run rẩy, mình quyết định nhảy vào vòi hoa sen tắm một chập nước nóng hoành tráng để lấy lại phong độ.

Nói là làm, mình nhảy tót ngay vào, vặn vòi nước nóng tưng bừng, mồm hát líu lo. Mình quyết định xoa xà phòng và bôi dầu gội đầu luôn cho xong nhiệm vụ, để sau chỉ còn việc đứng chơi không trong nước nóng. Vừa mới xoa xà phòng và dầu gội đầu lên thì mình có linh cảm là nước lạnh dần đi. Mình ngừng hát, vặn vòi nước nóng lên hết cỡ, nghe ngóng, vẫn ko thấy ấm lên tẹo nào. Xin chú thích là ở bên này nếu nước đã lạnh thì lạnh ngang nước đá, chứ ko có kiểu mát mát như ở nhà.

Nước lạnh đi rất nhanh. Lạnh đến nỗi mình ko chịu nổi phải tắt đi. Thế rồi mình cứ đứng ngẩn ra phải đến vài phút với cái đầu và thân hình toàn bọt xà phòng suy nghĩ rất lung trong nhà tắm, không biết phải làm như thế nào.

Cuối cùng, đành nghiến răng bật vòi lên, lấy hết can đảm nhảy vào, gội rối rít. Nước đã lạnh hẳn, như có một dòng thác nước đá chảy lên người. Bắt đầu đánh đàn răng và cảm giác mình như đang ở thời nguyên thuỷ. Tóc lại dài, gội mãi ko sạch xà phòng.

Lúc xong xuôi lập cập chui ra thì thấy móng chân móng tay tím như màu mận chín. Gần cấm khẩu vì lạnh.

Được một trận nhớ đời.

Được cái tóc gội nước lạnh nên vừa thẳng vừa mượt. Tóc mình bất trị, gội xong kiểu gì cũng phải dí thủ vào nước lạnh, thì mới thẳng, nếu ko thì loăn xoăn lượn sóng. Cũng may chưa tẩu hoả nhập ma trận nào.

Đấy, trong cả cuộc đời sóng gió của mình đây là lần tiến thoái lưỡng nan thứ hai.

Advertisements

Lễ quốc khánh

June 2, 2009

Lễ quốc khánh Ý cuối cùng ở New York. Định ăn mặc trang điểm đầu tóc thật hoành tráng thì con gái ốm. Thế là cả ngày chạy tong tả hết văn phòng bác sĩ đến hiệu thuốc rồi ngân hàng rồi bưu điện. Tóm lại, buổi lễ bắt đầu lúc 6h thì 6h30 vẫn ngồi rung đùi ở nhà đợi con giảm sốt.

Cuối cùng thì con cũng giảm sốt thật. Cuống cuồng chuẩn bị, son phấn vội vàng, móng tay mộc, tóc rối tinh cào vội vài nhát chứ cũng chả còn thời gian chải gỡ tỉ mẩn. Thế mà lúc xuống nhà chú Bình Nguyên tấm tắc nhìn mẹ và bình luận bằng tiếng Anh “mamma xinh quá, trông mamma như công chúa ấy”.

Đến nơi lúc 7h30 đã có người lục tục ra về.

Lượn một vòng chào. Ngày quốc khánh nên toàn người quen. Đi qua chỗ ông tướng già Renato Zito, thấy ông ấy nhìn trân trối mình nháy mắt một cái rồi lượn mất, chắc chắn ông này ko nhận ra mình. Lúc sau vô tình lượn lại thấy ông ấy vẫn nhìn trân trối, mình lại nháy mắt phát nữa và thấy ông ấy tỏ ra vô cùng bối rối. Kể với chồng chồng kêu ầm lên “còn trêu cả ông ấy nữa cơ à, ông ấy là một vị tướng, ông ấy lại còn nhiều tuổi nữa”.

Trong số vợ ngoại giao Ý ở New York mình đâm ra lại vất vả nhất. Hội ngoại giao bên phái đoàn UN cả năm may ra chỉ có một vài lần phải đi tiệc tối, thế nên các cô vợ cũng nhàn, còn bên lãnh sự quán thì hầu như tối nào cũng phải chia nhau ra mà đi dự các nơi. 4 nhà ngoại giao, 3 bà vợ, thì cô số 3 chưa con cái gì, ung dung cả ngày tối phải đi mặt tươi hơn hớn, bà số 1 thì 3 con đã lớn, lại còn có cả một đội ngũ đầu bếp, phục vụ, quản gia hầu hạ, nên cũng vô cùng nhàn nhã. Mỗi mình vất vả nhất, hai con nhỏ, có nhõn một cô giúp việc. Lê La thì cứ thích những món mẹ nấu, hôm nào được mẹ nấu ăn cho thì múa lên vui sướng, mẹ nấu ở trên con lăn lê chơi ở dưới thỉnh thoảng lại khen thơm và xin liếm đũa. Có hôm mẹ đi vắng, chú Bình Nguyên ở nhà được bà Nuôi cho ăn cá. Chú nếm rồi nhăn nhó bảo bà Nuôi “bà Nuôi làm cá giống mamma đi, mamma làm ngon lắm, bà Nuôi làm thế này ko ngon đâu”. Nhiều lần nấu nướng xong cho hai đứa con, rửa vội tay là phải chạy đi chuẩn bị quần áo để lượn. Đến nơi chào khách, bình thường thì bắt tay là cùng, nhưng nhiều người lại cứ tỏ ý được hôn tay, thế là vừa chìa tay cho họ hôn vừa giật mình thon thót chỉ sợ tay còn mùi hành mùi cá mùi tỏi thì còn gì là nho nhã.

Con gái ốm vài tháng là vài tháng bố mẹ ko mời khách ăn ở nhà. Giờ cả bố lẫn mẹ đều xì trét vì ngân sách tiếp khách còn quá nhiều phải giải ngân trước mùa hè, ko biết phải làm thế nào cho hết nhất là tối nào cũng bận tiệc ngoài.

Cũng may sắp về Ý, thoát được khoản tiệc tùng khách khứa trong vài năm.

Những chuyện tẽn tò (phần 1)

June 1, 2009

Mình có một lượng bã đậu tuy ko phong phú nhưng đủ dùng nên thường xoay sở thoát thân được trong những tình huống hiểm nghèo. Tuy nhiên, có vài lần mình bí rì rị, cứ ngẩn tò te ra ko biết phải làm sao.

Chuyện thứ nhất, chuyện này xảy ra dễ cũng phải 7, 8 năm trước

Em à, chiều nay em có bận ko?

Dạ, có việc gì thế anh?

À, anh muốn rủ em đi uống nước

Hôm nay em bận rồi ạ

Em bận gì thế?

Hôm nay em về nấu cơm cho mẹ em ăn ạ

Sao ngoan thế, lại về nấu cơm cho mẹ cơ à?

Vâng ạ, em nấu suốt mà anh

Tiếc nhỉ, thế thôi hôm khác em nhé

Vâng ạ, em chào anh

Tan sở làm, con bạn thân đã túc trực sẵn ngoài cửa, hai con lại sở lượn vi vu đan dệt trên đường phố. Hai con hay lượn đến độ còn nhất trí với nhau rằng nếu buộc đằng sau xe sợi chỉ thì nhất định đã dệt được một tấm vải vừa to vừa dài.

Đang lượn thì,

Em à, anh đây

Vâng em chào anh

Em đang làm gì thế?

Em đã bảo anh là hôm nay em về nấu cơm cho mẹ em rồi còn gì

Thế em đang ở nhà nấu cơm à?

Vâng

Thế sao anh đang đứng ngoài cổng đây mẹ em bảo là em chưa về?

Im lặng chết chóc. Suy nghĩ rất lung để tìm lối thoát

À, ý em là em đang đi chợ, em đang trên đường về.

Nói đoạn, mình hối hả thúc con bạn thân rẽ vào chợ mua vội mớ rau muống héo về làm hàng. Phóng bạt mạng về đến nhà, thấy anh nớ đang đứng chống chân xe máy trước cổng, bạn thân của anh ấy cũng đang đứng chống chân xe máy trước cổng, hai anh ko hẹn mà gặp và cũng ko hiểu sao biết được nhà mình. Mẹ mình thì đang đứng ngoài cổng, bảo tôi chả hiểu chị hẹn hò bạn bè thế nào mà để các anh ấy đợi mãi. Bảo ‘con
có hẹn ai đâu’. Mẹ lại còn bồi thêm một cú cho con gái tẽn tò hẳn “ôi các cháu ơi nó có nấu cơm bao giờ đâu mà lại bảo hôm nay về nấu cơm”. Chú thích là sau lần đó thì hai anh đó chả thấy gọi nhau là bạn thân nữa.

Những người lổi tiếng

May 31, 2009

Tối qua đi xem Benigni trên Broadway. Anh này là diễn viên rất nổi tiếng, đóng vai người cha bị bọn phát xít Đức giết hại trong bộ phim Cuộc sống tươi đẹp. Gặp đúng hôm Obama cũng đi xem Broadway show nên bị chặn đường tá lả, chả hiểu Obama đến rạp nào. Đến nơi thấy đoàn người rồng rắn xếp hàng dài cả block bèn bảo chồng thả xuống trước để chạy vào xếp hàng trong khi chồng đỗ xe. Cứ tưởng thế là thông minh lắm rồi, hoá ra xếp nhầm hàng lại phải te tái chạy sang đầu bên kia. Vào rạp muộn nhất, lúc anh Benigni đã ra chào khán giả. Cả một cái rạp hoành tráng thế mà khán giả ngồi lúc nhúc lên tận nóc. Cũng may được chỗ ngồi đẹp chứ ko chưa chắc đã nhìn thấy cái gì. Hồi lâu lâu đi xem Palminteri’s one man show, suốt một tiếng rưỡi độc thoại, thỉnh thoảng chiêu ngụm nước, đã thấy giỏi. Thế mà anh Benigni này suốt hai tiếng đồng hồ nói liến thoắng ko nghỉ, ko uống nước, khán giả cười vỡ rạp.

Hôm nay có buổi hoà nhạc của Mauro Pagani bên Staten Island, ko đi vì con gái lại sốt. Mấy hôm trước đi ăn cùng một nhóm trong đó có cả nghệ sĩ này ông ấy bắt tay giới thiệu tên mình vẫn chả biết là ai. Lúc ngồi ăn nói chuyện ông ấy bảo những fan đầu tiên của tôi là một con lợn mẹ và một đàn lợn con, lúc tôi kéo đàn ngoài cánh đồng chúng thường nằm xung quanh lắng nghe. Mình suýt hỏi “ôi ông lại còn biết sử dụng nhạc cụ nữa cơ à”, vì trong buổi khai mạc tuần lễ phim Popoli ngồi nghe tai nọ xọ tai kia lại tưởng ông ấy là đạo diễn (Mauro Pagani là nghệ sĩ rất nổi tiếng của Ý, chơi rất nhiều nhạc cụ). Cũng may được cái tính hờ hững nên nghe xong mình chả bảo gì, lại còn ngạc nhiên sao con bạn mình hôm nay cứ xun xun xoe xoe với ông già kia, lại còn bảo được có mặt trong buổi biểu diễn của ông là niềm mơ ước của tôi.

Ở New York hay có cơ hội đi xem những nhân vật tiếng tăm của làng giải trí, vì ai chả thích đến NYC biểu diễn. Có những ca sĩ ở Ý khán giả phải oánh nhau để mua vé xem thì ở NYC có khi chỉ được biểu diễn ở một bar nhỏ. Thế mà từ hồi đến đây cũng chẳng đi xem được nhiều, mới xem có Rod Stewart, Zucchero, và hai ca sĩ nữ quên mất tên rồi. Ấn tượng mãi anh Stewart gần 6 sập mặc quần bó chít quay mông ra phía khán giả ngoáy tít mù.

Chỉ tiếc chả còn Elvis Presley để mà đi xem. Chính ra mình lại ko hào hứng mấy với những bài hát nổi tiếng nhất của Elvis, mà lại chỉ thích những bài hát ko nhiều người biết, trong đó thích nhất là bài Like a baby, đại ý “nếu em có thể yêu, tin, phục tùng và khóc như một đứa trẻ khi bị anh lừa dối, thì cũng có thể quên anh dễ dàng, như một đứa trẻ”.

The day I found that you lied

Oh I broke down and cried like a baby

Well it was then I could see

You were playing with me like a baby

But you can bet that some day I’ll forget just like a baby

Entry for May 28, 2009

May 28, 2009

Buổi sáng, gọi điện lên Fedex gầm gừ về chuyện một gói hàng của mình gửi đi từ Hà nội ngày 25 sao hết buổi sáng 28 vẫn chưa thấy đâu, track trên mạng thì thấy clearance delay. Chúng nó ấp úng bảo tại vì hàng lụa nên phải thông quan lằng nhằng cần thêm hồ sơ. Bảo tôi đã phải dùng Fedex vì tối mai có một event rất quan trọng, ko chuyển gói hàng đến kịp cho tôi thì tôi ko có váy mặc, thế là lỗi ở các ông đấy nhé, delay mà đợi đến lúc tôi phải gọi điện hỏi mới thèm thông báo. Chúng nó cuống cuồng xin lỗi và gửi ngay hồ sơ qua email kèm theo hướng dẫn cụ thể cho mình điền. Hướng dẫn cụ tỉ quá làm mình nghĩ chúng nó tưởng mình chậm phát triển trí tuệ. Vừa ngồi ăn nhem nhẻm vừa điền như cái máy.

Buổi chiều uể oải đến văn phòng bác sĩ da liễu. Ông bác sĩ dùng kính lúp soi hai cẳng chân đen đúa của mình rồi gọi cô trợ lý vào phán sang sảng “da chân nó khô đến mức tao ký lên đó được, ko chịu bôi kem dưỡng ẩm gì cả”. Ông này chỉ được cái nói phóng đại, làm gì mà khô đến thế. Ngoài trời mưa bụi, ẩm độ lên tới gần 100% mà lại còn bôi kem dưỡng ẩm thì để đi đâu dính đấy à.

Sau đó ông ấy hỏi “cô dùng kem dưỡng da gì”, bẩu tôi dùng La Mer. Ông ấy cười phá lên “tốn tiền” rồi kê cho mình La Roche Lipikar, một tuýp to đùng 20usd, lại còn đảm bảo là sẽ tốt hơn nhiều. Ông bác sĩ da liễu này tên Louis Vogel, Top America doctor năm nảo năm nào mình ko nhớ, nên chắc ông ấy có lý. Thôi lại bỏ La Mer, quay ra dùng cái tuýp Lipikar rẻ tiền kia vậy.

Bạn nào đang è cổ vì chi phí kem dưỡng ẩm thì thử dùng Lipikar xem, tiết kiệm được ối tiền.

Buổi tối đi tập Yoga, có mấy động tác búp bê rách, chó ngẩng đầu, chó cúi đầu, chiến binh số 1, chiến binh số 2, trẻ con ngủ, bàn ghế giường tủ gì đó, mà ko tập nổi.

Về nhà giở lịch ra xem, 10 ngày tới tối nào cũng có ít nhất một event.

Oải dã man

Lila 23

May 26, 2009

Hôm nọ Lila lại phải lấy máu lần nữa. Lúc hai cô y tá xách giỏ kim tiêm và chai lọ lỉnh kỉnh bước vào phòng bé đã hiểu ngay sự tình. Bé oà khóc và nhào ra ôm chặt lấy mẹ.

Thương con gái. Con gái nhào vào lòng mẹ như hy vọng được mẹ che chở, thế mà chính mẹ lại giữ chặt tay và đầu con ko cho ngọ nguậy. Con cứ nhìn mẹ mà khóc nước mắt lã chã, ánh mắt vừa như van lơn vừa như trách móc. Mẹ thấy mình như một kẻ phản bội, phản bội sự tin tưởng của con.

Lần này bé đã lên cân một chút nên việc tìm ven lại càng khó khăn. Sau khi chọc vài nhát thì máu cũng bắt đầu chảy vào đường ống, rồi như lần trước đang chảy lại dừng bất kể cô y tá khấn vái liên tục, và cô ta lại có màn ngoáy kim tiêm sang phải sang trái hy vọng máu lại tiếp tục chảy ra. Mình toát hết cả mồ hôi. Lila vẫn phải làm nhiều xét nghiệm nên cứ phải lấy nhiều máu.

Được gần hai ống thì máu ko chảy ra nữa. Cô y tá lại ngoáy kim tiêm, Lila gào thét và giãy mạnh đến nỗi bật cả kim tiêm ra ngoài. Cây kim tiêm vừa rơi ra một cái thì máu từ cánh tay bé ứa ra rất nhanh và bắt đầu nhỏ giọt xuống sàn, ko hiểu có phải vì cô y tá vẫn giữ chặt và xiết mạnh cánh tay bé hay ko. Mình hết chịu nổi, hét lên với cô y tá làm cô ấy tái hết cả mặt, chả dám chọc ven lần nữa mặc dù ko chắc là đã lấy đủ số máu cho từng đấy cuộc xét nghiệm hay chưa.

Con gái khản tiếng, mồ hôi mướt mát, tóc tai dựng đứng. Mẹ bế ra tận ngoài đường rồi mà cứ nín được vài phút lại khóc toáng lên, chắc vẫn còn tức.

Dạo này ôm con gái đã thấy êm, ấm và thơm. Chả bù cho hơn tháng trước, ôm con gái vào lòng thấy con toàn xương, người lạnh ngắt và hôi nồng mùi thuốc.

Mẹ cứ tưởng thằng Lê là trắng lắm rồi, thế mà đặt cạnh con gái mẹ thằng Lê lại thành như da em nâu tươi màu shuy nghí luôn. Cánh tay trắng nõn của con gái lại thâm tím vì vỡ ven. Thương con gái thế.

Phẫu thuật thẩm mỹ

May 25, 2009

Ở một buổi tiệc tối có một người đàn ông trông dáng điệu rất thanh nhã, làn da mai mái, tóc đen, mắt đen, ria mép đen và những móng tay đặc biệt sạch sẽ, nhìn tôi chăm chú một lúc rồi bảo “cô có gương mặt rất đẹp”. Vốn quen với những lời khen ngợi phần nhiều vì mục đích lịch sự hoặc làm quen, tôi chỉ nghiêng đầu mỉm cười “cám ơn ông, tôi hân hạnh quá”.

Tôi nhớ một lần, bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ Michele Verga cũng đã bảo với tôi rằng “cô có gương mặt rất đẹp”. Tôi ko biết ông ta có nổi tiếng hay ko, nhưng một bác sĩ có văn phòng và phòng phẫu thuật riêng trên đường số 5 nhìn sang bảo tàng Metropolitan và công viên trung tâm rợp bóng cây thì hẳn nhiên phải là một trong những bác sĩ kiếm bộn tiền nhất. Chồng tôi quen vợ ông ta, và chúng tôi tình cờ ngồi cạnh nhau tại một bàn ăn. Ông ta nói tiếp “ai cũng có gương mặt như cô thì bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ chúng tôi chẳng còn gì mà làm”. Tôi hiểu ý ông ta là mặt tôi cân đối và ko có khiếm khuyết gì lớn đến độ phải đi phẫu thuật khắc phục, chứ còn những người cứ muốn thay đổi diện mạo mình để tất cả phải hoàn hảo kiểu mũi Âu môi Á mông châu Phi thì ko kể. Thấy tôi bảo gò má cao trong quan niệm của nhiều người nước tôi là ko đẹp, ông ta bảo “gò má cao sẽ giữ cho khuôn mặt cân đối và hold things up”. Điều này thì tôi thấy là ông ta đúng. Những gương mặt có gò má cao ngay cả khi chảy xệ vì tuổi tác nhìn trông cũng ko thảm bằng những gương mặt gò má thấp, đặc biệt là khi gò má thấp và mặt lại còn bầu bĩnh. Cũng như với vai, một bờ vai ngang mảnh sẽ khiến cơ thể cân đối thẳng thớm hơn là một bờ vai xuôi xị mệt mỏi. Một người có bờ vai ngang thì dù bụng có phưỡn ra trông vẫn khá hơn một người bụng phưỡn tương tự nhưng lại có bờ vai xuôi.

Chúng ta thường mơ ước những thứ mà chúng ta ko thể có.

Những cô gái Âu Mỹ có cặp mắt to tròn mê mẩn những đôi mắt dài hoang dại của những cô gái Á. Khi vẽ mắt, họ vẽ thêm chì đen vào đuôi mắt, để tạo hiệu ứng kéo dài. Những cô gái Á lại mê mẩn những đôi mắt to tròn của những cô gái Âu. Trong các báo chí kiểu hoa học trò các chàng trai đeo kính cận bao giờ cũng đứng tim vì những đôi mắt tròn xoe ngây thơ.

Những cô gái Âu Mỹ mê mẩn đôi gò má cao làm cho khuôn mặt cá tính và cân đối. Họ tìm đến những bác sĩ thẩm mỹ để độn cao gò má mình. Những cô gái Á lại thích những gương mặt tròn trịa, bầu bĩnh, hai cái má cứ phải phinh phính, gò má cao bị coi là tướng sát chồng.

Các cô gái Âu Mỹ mê mẩn đôi môi pouty gợi tình kiểu Angelina Jolie. Botox lại được dịp phát huy tác dụng. Botox nghe đâu chỉ có tác dụng trong 6 tháng. Thế là các cô gái Âu Mỹ, cứ 6 tháng một lần, lại vất vả đi tiêm Botox để làm cho đôi môi bĩu bĩu mọng mọng ai trông thấy cũng chỉ muốn hôn. Các cô gái Á thì khác. Họ thích miệng nhỏ chúm cha chúm chím như một nụ hoa.

Vv và vv, chúng ta toàn khổ sở ước ao những thứ mà chúng ta ko có.

Trở lại với người đàn ông thanh nhã ở trên, ngay sau đó một bà người quen của tôi đến nói thầm vào tai tôi “bác sĩ David Hidalgo, một trong những bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ mặt giỏi nhất nước Mỹ”. Những bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ nổi tiếng thường có khách hàng là những nhân vật giàu có nên thường được mời tham dự các buổi tiệc tùng của giới thượng lưu, và từ những buổi tiệc tùng đó lại tìm thêm được nhiều quan hệ mới. Tôi quay sang đùa với ông ta “bác sĩ, may quá gặp ông, tôi đang muốn chỉnh sửa một số thứ trên mặt mình”. Ông ta ngắm nghía tôi lần nữa rồi rất điềm nhiên bảo “25 năm nữa cô sẽ cần face lift”.

Tôi ko đủ tự tin để đợi 25 năm nữa. Tôi hời hợt nên sẽ hoảng hốt khi thấy mặt mình có nếp nhăn, tóc mình có sợi bạc. Thế nên chắc là chỉ cùng lắm 20 năm nữa, thậm chí có khi chỉ 15, sợ đau đến mấy tôi cũng phải đi căng da mặt.

Không biết căng da mặt thì đau đến mức nào. Không cẩn thận làm quá tay, mặt lúc nào cũng bóng nhẫy lên như bôi mỡ thì chết dở

Tuyển tập Bình Nguyên (phần 65)

May 23, 2009

Dạo này chú Bình Nguyên có mốt trình diễn trên sân khấu. Thế là hàng tối, vài bận, nhà phải tắt hết đèn đóm và mọi người ngồi trang nghiêm, để xem chú trình diễn. Chú cầm cái cờ cướp biển có hình đầu lâu xương chéo giả làm micro, nhất định phải đội cái mũ cứu hoả chỉnh tề, và bắt đầu hát vang lừng, nước bọt bắn rào rào (ngồi gần cứ phải lau mặt liên tục), hết ngứa đầu lại đến ngứa đít, chú cứ gãi xành xạch như khỉ. Hát xong chú bắt chéo chân, ngả mũ, tay khoát ra một vòng rộng, cúi rạp chào, thế là khán giả phải vỗ tay và kêu bis bis. Mỗi tối khoảng 5 lần như thế (hát đi hát lại nhõn một bài) thì cả nhà chán, lảng ra hết, chỉ còn mỗi Lila vẫn kiên nhẫn ngồi xem mắt sáng ngời và vỗ hai cái tay béo mập rối rít ko mỏi.

Chú Bình Nguyên tính sạch sẽ, cái gì bẩn là chú chạy mất dép. Một lần, hai anh em đang chơi trong phòng khách, Lila vừa ăn một bụng no kềnh. Tự nhiên thấy em gái oẹ oẹ, chú cuống lên dỗ “mày đừng ói, mày ói vào người anh bẩn lắm”, rồi chú co cẳng chạy đi gọi bà Nuôi và được bà Nuôi sai đi lấy khăn lấy giấy, chú làm tăm tắp. Một lần khác, đang nhiên chú lại véo mũi trêu em gái. Ai dè đúng hôm em gái cảm lạnh mũi thò lò, thế là tay chú dính nhoe nhoét. Chú mang bộ mặt kinh tởm suốt 15 phút sau đó và lén chùi tay vào khăn trải bàn, bị mẹ cảnh cáo chú chạy biến đi chỗ khác, chắc để chùi nốt vào chỗ nào mẹ ko nhìn thấy.

Một lần, mẹ dẫn hai anh em đi chơi. Đang chơi vui vẻ thì Lila chắc đói bụng sao đó mà lăn ra khóc. Chú Bình Nguyên cuống lên chạy ra nói thầm vào tai em, nói thầm mà cứ oang oang nên mẹ chú nghe thấy hết “La, mày đừng khóc, mày mà khóc mamma mà cáu lên thì ôi thôi, đi về nhà luôn”. Chú sợ nhất bị đi về nhà. Cứ vừa đến đâu chơi là chú cũng phải giao hẹn với mẹ ngay từ đầu “mamma, Lê ko muốn đi về nhà”. Không hiểu chú giống ai, có lẽ giống bố chú cũng nên, chỉ muốn ra khỏi nhà, và ra rồi là ko muốn về nữa.

Mỗi lúc chú Bình Nguyên lên cơn muốn hôn cả nhà cứ khóc thét. Lúc đó ai ở gần thì thương đau ko để đâu cho hết. Có lần bố chú chưa kịp sung sướng vì được con trai hôn thì đã bị ngay cái tay be bé của chú vung vẩy xỉa vào mắt, làm cho bố chú kêu trời kêu đất mẹ chú tưởng mù đến nơi. Mẹ chú mỗi lần thấy chú chu mỏ chạy từ xa lại là phải gồng mình chuẩn bị, vì biết sau đó chân tay người ngợm mình lại thâm tím lỗ mỗ toàn vết răng chú. Chú chu mỏ từ xa nhưng đến gần thì vừa hôn chíu chít, hôn theo kiểu đập mặt vào người khác đau ráng chịu, vừa nhe răng ra cười. Thế là thôi, hai cái răng bàn cuốc cùng mấy cái răng nanh nhọn của chú cứ tha hồ mà vập vào người được chú hôn, tối tăm sứt sẹo hết cả chân tay mặt mũi.

Bù lại, chú suốt ngày khen mẹ chú xinh. Đón chú ở trường, chú chạy ra gặp mẹ chú bảo “mamma của Lê shinh ”. Mẹ chú hỏi “thế bà Nuôi xinh ko con?”. Chú làm cho một hơi “bà Nuôi shinh, bác Hằng shinh, papa shinh, Lila shinh, tất cả người shinh luôn”. Rồi lại “mamma Lê yêu mamma ”, rồi tiếp luôn “Lê yêu papa, Lila, bác Hằng, bà Nuôi, Lê yêu tất cả người luôn”.

Hôm nọ, tự nhiên chú thỏ thẻ với mẹ chú “mamma, Lê yêu mamma lắm, thiệt tình”. Chán bà Nuôi quá, ngoài “té đái” thì cái gì bà Nuôi cũng “thiệt tình”. “Tôi thương hai cái đứa nhỏ này chết đi được, thiệt tình”, “cái lão nhà tôi đúng là động trời, thiệt tình”, “ôi bà xin lỗi bà lẫn lộn, thiệt tình”, “béo gì mà béo dữ vậy ta ơi, thiệt tình”. Thậm chí Lila vừa ăn xong nôn sạch, bà Nuôi xót xa cũng lẩm bẩm “thiệt tình”.

Ảnh hưởng sâu rộng của bà Nuôi ko chỉ dừng lại ở đó. Mẹ chú gọi “Ale ra đây mẹ bảo”, chú nói vọng ra “để yên cho Lê mần”. Mẹ chú lại giục “ra đây mẹ cho xem cái này hay lắm”, chú lại nói vọng ra “đợi Lê tý, Lê mần xong rồi Lê ra”. Nghe có phát khóc lên được vì bà Nuôi hay ko.

Ảnh chụp một trong những lúc chú Bình Nguyên lên cơn muốn hôn. Hôn em ngã dúi dụi vào một xó rồi mà vẫn ko tha.

Tinh thần thể dục

May 20, 2009

Chú Bình Nguyên chả muốn mẹ đi tập thể dục. Cứ chiều chiều chú lại hỏi mẹ vẻ rất dò xét “mamma, hôm nay mamma có đi dục thể thao ko?”. Mẹ chú tưởng nghe nhầm “con bảo gì?”, chú nhắc lại “Lê hỏi mamma có đi dục thể thao hôm nay ko”. Chú cứ tự ý đục bỏ câu cú như vậy chứ chả ai dạy. Chú nói chung cũng ko phải thất vọng nhiều vì mẹ chú cả tuần cố lắm cũng chỉ đi được một buổi, có khi còn tranh thủ đi buổi trưa lúc chú đang ở trường.

Thứ hai là buổi có tên Dance aerobics. Mỗi hôm học một điệu. Hôm thì múa bụng, hôm thì múa cột, hôm thì strip tease (múa thoát y). Mình một tháng may ra đến lớp này được một lần, hôm nọ trúng buổi strip tease. Hướng dẫn viên đến muộn. Mọi người hồi hộp. Mình cũng hồi hộp, cứ tưởng hướng dẫn viên múa thoát y thì phải có thân hình đẹp ngang mấy vũ nữ Bada Bing trong phim The Sopranos.

Đợi mãi mới thấy hướng dẫn viên lũn tũn chạy vào. Thấp còn hơn cả mình nhưng béo thì gấp bốn. Gân cổ nói liến thoắng nhưng căng tai ra cũng ko ai hiểu gì, được cái nhảy rất dẻo. Các bà các cô các mợ các em trong lớp toát mồ hôi mà ko ngoáy mông theo kịp. Nhưng mang tiếng thoát ý mà chả thấy thoát y tí nào, toàn ngoáy mông là ngoáy mông. Mình băn khoăn mà chả dám hỏi ai.

Các buổi khác thì thường nặng phần thể lực. Dân Mỹ tập thể lực rất nặng để tiêu mỡ và các bài cardio đấm đá chạy nhảy huỳnh huỵch cho khoẻ tim, mình gầy gò ko theo kịp. Mọi người chọn bục ít nhất 20 phân, leo lên leo xuống thoăn thoắt, mình đã bục 10 phân rồi còn thở ra khói, được nửa chừng là đứng chơi. Mọi người tập tạ vài cân, mình chọn tạ vài lạng. Khổ cái tạ vài cân thì nhiều như sung, nhưng tạ vài lạng lại hiếm, có hôm tìm được mỗi một chiếc, rồi bới cả rổ tạ lên tìm toét mắt mà chả tìm được cái nào cũng vài lạng cho cân, chứ chả nhẽ bên nặng bên nhẹ chân tay lại thành cái to cái bé thì biết làm sao. Ấy thế mà tập được vài buổi, tự nhiên hôm nọ đứng gần gương, vừa tập vừa ngắm nghía bản thân và kinh hoàng nhận thấy tay chân mình cơ bắp nổi cuồn cuộn từ bao giờ. Thế là buổi sau một đi ko trở lại, chỉ còn thấy vác mặt đến ngáp ngắn ngáp dài những hôm thiền hoặc uốn dẻo.

Cánh phụ nữ nhờ giày cao gót, nhờ quần áo thời trang, nhờ son phấn, nhờ làm tóc, nên trông đã khá hơn rất nhiều. Trên sàn tập, tập văng mồ hôi, son phấn trôi đâu cả, đầu tóc bê bết, cô có da có thịt thì bụng hông phùng phèo toàn mỡ, cô thon thả thì trông như đàn ông. Đồ ăn ở Mỹ làm người ta béo. Ai ăn thoải mái thì chỉ có nước béo quay. Những người trông thon thả thường là những người có chế độ ăn rất ngặt nghèo. Và vì chế độ ăn uống tập luyện quá ngặt nên thân hình thường khô xác ra, nhất là chân tay thì nổi gân nổi bắp, còn mặt thì dài như cái bơm. Điển hình của chế độ luyện tập này là cô Carrie trong Sex and the City về những episode cuối, mà dễ gặp hơn là cô ca sĩ Madona. Fit thì fit thật, nhưng mà chả thấy nữ tính đâu. Đàn ông nó sờ vào lại thấy như sờ vào gỗ lim thì theo mình chúng nó cũng chả sung sướng gì.

Làm dư lào để duy trì được một thân hình ngực bự, mông bự, bụng phẳng, eo nhỏ thắt như lưng ong, vai thon, thân người thon thả nhưng mềm mại, vv và vv?

Người đàn ông lý tưởng (phần cuối)

May 17, 2009

Khi tớ 30 tuổi, tớ hiểu tại sao có những cặp vợ chồng có thể chung sống với nhau hàng chục năm trời, mà ko ly dị, hoặc chí ít cũng ko có án mạng nào xảy ra, khi tớ nhìn thấy:

Cặp vợ chồng thứ nhất, tớ gặp ở một buổi ăn tối, họ khoe họ đã lấy nhau được hơn 70 năm. Ông chồng hơn 90 tuổi vẫn lăng xăng thổi kèn véo von và mời những cô đẹp nhất buổi tối hôm đó ra nhảy. Bà vợ thì cả buổi cứ lọm cọm đi nhặt bánh mỳ còn thừa trên các bàn tiệc, bảo là để về nhà nấu súp chứ vứt đi phí, chả nhìn ngó gì đến ông chồng đang nhảy bốc giời cùng các em trẻ trung xinh đẹp trên sàn.

Cặp vợ chồng thứ hai, tớ quen, ông chồng hào hoa lịch lãm và mê chụp ảnh. Có mặt ở bất cứ tiệc nào có em nào xinh đẹp bắt mắt là ông ấy ra làm quen nói chuyện và mời làm mẫu ảnh ngay. Cả buổi tiệc chỉ nói chuyện với các em, còn đối tác quan trọng hẳn hoi cũng lờ đi như ko biết, để mặc cho bà vợ tiếp. Bà vợ là mẫu người ko đẹp nhưng ăn vận trang nhã phong thái lịch thiệp và thân thiện hiếm gặp, luôn luôn vui vẻ với tất cả những cô xinh đẹp chồng mình suốt ngày lượn vè vè xung quanh kia. Ông chồng cứ thấy gái đẹp là mắt tít lại nhưng cái gì cũng chạy đi hỏi ý kiến vợ.

Cặp vợ chồng thứ ba, tớ cũng quen, bà vợ đãng trí thôi rồi, đãng trí đến mức độ đãng trí như chồng tớ còn phải bái làm sư phụ. Ra sân đánh tennis thì để quên cái áo ngoài sân tennis, trên đường về vào nhà hàng ăn tối ăn xong quên vợt ở nhà hàng, về đến phòng thì ko nhớ chìa khoá để đâu. Khổ thân ông chồng vừa lọ mọ ra sân tennis nhặt áo cho vợ, cuốc bộ về đến phòng chả vào được lại tò tò đi cuộc nữa gọi lễ tân lên mở hộ cửa, vào đến phòng thì phát hiện mất vợt tennis, lại lọ mọ cuốc bộ lần nữa ra nhà hàng tìm. Không chỉ đãng trí, bà ấy còn hậu đậu, hậu đậu đến mức chồng tớ còn phải khóc thét. Bà ấy cho chảo sốt lên bếp, bỏng tay phải. Chắt mỳ pasta vừa luộc ra rổ, nước bắn lên bỏng nốt tay trái, còn mỳ thì đổ tung ra chậu rửa, cuống cuồng bốc mỳ vào rổ, nóng quá thả luôn tay đang cầm cái nồi không, nồi rơi xuống đất móp méo, hấp tấp cầm rổ mỳ đổ vào chảo sốt thì một nửa rổ mỳ đổ xoè xuống bếp nấu, lại cuống cuồng bốc lên xuýt xoa vì nóng, mấy sợi mỳ bén lửa khét lẹt và sốt bắn toé loe. Tớ đứng nhìn mà đau hết cả đầu bèn bỏ ra phòng khách. Chỉ đúng 1 phút sau thấy bà ấy hấp tấp ôm tay chạy đi tìm bông băng. Hoá ra bà ấy đã kịp cắt vào tay một nhát.

Một lần trong một buổi ăn tối, vợ chồng tớ ngồi cùng bàn với nhà văn Derek Walcott và một bà chả hiểu là bạn gái hay là vợ. Chồng tớ quay sang bảo bà vợ “làm người phụ nữ của một người nổi tiếng như vậy chắc chắn phải rất thú vị bà nhỉ”, và được bà ta trả lời “Behind a successful man, there’s always a surprised woman”, nhái câu nói nổi tiếng “behind a successful man there is always a successful woman”. Diễn nôm na là đằng sau một người đàn ông thành đạt luôn có một người phụ nữ chả hiểu tại sao thằng dở hơi đấy lại có thể thành đạt được đến thế.

Thế là, khi ngoài 30, tớ hiểu, chả có người đàn ông nào lý tưởng, chỉ có những người phụ nữ cố chung sống với những điểm ko lý tưởng ở đàn ông. Tough game, many give up.

Khổ quen rồi sướng ko chịu được, giờ nếu thượng đế có cho tớ một người đàn ông lý tưởng, chắc tớ sẽ chả biết phải làm gì với chàng ta